Vì sao tập thơ này mang tên Bebe? Không chỉ vì Xuân Hải sinh năm Mùi...Trong anh còn một đứa trẻ. Bébé, biết ơn mẹ “cho con những giọt buồn, cho con những trang thơ”, để đến khi làm bố anh mong con gái mình “Có chút ngang tàng tha thiết bố đa mang”. Be, gợi nhớ bài thơ yết hậu nổi tiếng của Chiêu Lý Phạm Thái thế kỷ 18, kẻ say tình và say cả thế gian. Người thơ Xuân Hải nay cũng là một gã say “xa xót uống ly rượu buồn tiền định”, uống để quên buồn, vì buồn mà uống, dốc đến đồng bạc cuối cùng, nhưng uống say gã lại thấy mình hạnh phúc vì cơn say cho gã thấy lại tin và yêu. Bebe, bébé là thế. Bởi đó chính là Poésie. Thơ. Xuân Hải làm báo. Xuân Hải có chút gì đấy “ngổ ngáo”, bụi bặm đời thường. Nhưng với thơ, trong thơ, cũng như bao người trót dan díu Nàng Thơ, Xuân Hải biết kính cẩn và khiêm nhường, biết lặng lẽ và ôn hoà. Và cũng biết cả thẳng thắn và quyết liệt. “Cái đẹp cứu rỗi thế giới”, Dotstoiepsky nói thế. Từ khi ông nói ra thế, mọi người tin thế và mong thế. Xuân Hải cũng mong và tin thế, nhưng là theo cách thơ của mình: “ thì uống nốt li đời này bụi băm/ với ngực trần xa lạ, tanh tao/cứu cả thế giới ư?/ ông chỉ toàn rách việc/cái đẹp nhuốc nhơ, lùa mị, khốn bần”. Như thế, Bebe, là một tiếng kêu của một con người trước những buồn bã, phôi pha của con người.
Nguyễn Xuân Hải
TỰ KHÚC
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, áo hồng ơi tóc xoã xanh xưa. Em răng khểnh theo ve về cuối hạ, bỏ lại mùa khao khắt phía buồn mi. Phía đầy gió, đầy trăng sung mãn, phía ngập trời lờ lợ buồn vui.
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, ta dọn mình thắp nến viết tình ca. Ánh phục thiện mơ hồ trong ngún khói, ta cướp đoạt chút trinh nguyên tia nắng ghé bên thềm.
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, đáy tim khô như mắt của nhân tình. Em chợt đến khoảng yên bình mắt bão, dự cảm ngày giông gió xoáy lòng ta.
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, sợi thừng vui đã thắt nút đời buồn. Tiếng bát đũa gõ vào chiều lảnh lói, sợi khói vô tình như nốt lặng âm u.
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, ta phớt chút xi nâu và cẩn trọng buộc dây giày. Tiếng li chạm lanh canh tiếng chúc, niềm vui sủi ra ngoài còn khao khát cháy vào trong.
Ngỡ như đã không còn xao xuyến nữa, ta dọn mình thắp nến viết tình ca. Em lặng lẽ trong rất nhiều ánh lửa, cháy muộn màng nhưng tha thiết cuối ngày buông…
(Rút từ tập BeBe)
Nguyễn Xuân Hải
THƠ VIẾT TỪ NƠI SÓNG
Anh quen viết những bài thơ không vần
Như biển nơi đây ạt ào, chân thật
Bờ rộng thế mà vẫn là quá chật
Biển nôn nao xô sóng vỗ đêm ngày
Xin em đừng thao thức nữa đêm nay
Câu thơ ấy trụi trần như đất
Câu thơ viết giữa bốn bề gió cát
Nên xô bồ như biển dưới chân em
Anh đã qua năm tháng dõi tìm
Miền đất hứa xa xôi để trở về với cát
Khuôn ngực rộng ánh lên màu nắng rát
Tình yêu muộn màng như sóng cồn lên
Câu thơ nào cũng ký thác một niềm riêng
Mãnh liệt, nguyên sơ, vụng về như…biển
Câu thơ nói lòng anh tha thiết
Nên thác ghềnh, trăn trở không yên
Xin em đừng thao thức đêm đêm
Khi thơ anh bộn bề, dân giã
Yêu da diết tâm hồn em yên ả
Nhưng biển trong lòng anh nói khác làm sao
Anh neo mình vào biển biếc xôn xao
Biển mặn mòi trong từng thớ thịt
Câu thơ gửi về em tha thiết
Viết không vần trên cát trắng bao la!
(Rút từ tập BeBe)